"Năm quan đổi lấy, lấy miệng cười
Mười quan anh chẳng tiếc
Chỉ tiếc người là người có duyên
Lại một người ra đi mãi mãi
Từng nỗi nhớ cuốn theo đêm dài
Chợt lòng bỗng thấy cô đơn lẻ loi
Tôi lại ngồi khóc cho cuộc tình tôi
Giọt mưa tình đôi ta
Lung linh đừng trôi xa
Lấy duyên phận kiếp trước
Đến nay hết tơ vương
Em chẳng sợ hạnh phúc nhiều lắm nơi phương xa rồi
Chuyện tình yêu tan rồi
Vì người ra đi không về
Chỉ còn tôi lại đây với những con đường
Khi xưa ta đã đi cùng bao kỷ niệm cũ
Cũng ra đi mãi mãi vĩnh viễn chỉ còn hư vô.
Đôi chân lang thang về nơi đâu
Bao yêu thương giờ nơi đâu
Câu thơ tình xưa vội phai mờ
Theo làn sương tan biến trong cõi mơ
Mưa bụi vương trên làn mi mắt
Ngày chia lìa hoa rơi buồn hiu hắt
Tiếng đàn ai thêm sầu tương tư lặng mình trong chiều hoàng hôn
Tan vào lời ca.
Anh xa nhớ anh có khỏe không
Em lâu lắm không viết thư tay
Đầu thư em chẳng biết nói gì
Ngoài câu em ở đây nhớ anh vơi đầy
Anh hãy cứ yên tâm công tác
Em da diết thủy chung một lòng
Ngày em nghĩ về anh thật nhiều
Để đêm đêm nằm mơ về anh
Anh nhớ em buồn vui nơi đó
Anh nhớ em từng đêm gió về
Bao ước mơ một đời thiếu nữ
Theo lá rơi con sông mùa thu
Xuân thiết tha mùa xuân đi mãi
Em ghé qua dừng chân đứng lại
Ðong đếm chi niềm vui nước mắt
Tre vẫn xanh hai bên đường ta
Theo gió qua miền quê hoang vắng
Cho tiếng dương cầm đêm chết lặng
Em có nghe tình yêu anh hát
Khi nắng xôn xao trên hàng cây.
Thế nhé dấu yêu
Có nhớ đến nhau
Về đây đón đưa
Về nghiêng nắng mưa
Cho anh thương lại
Cho em yêu lại
Cho ta mơ về bình yên
Cho anh nắm tay em một giây
Và được nói yêu em một lần
Dẫu mai này rời xa em đi thật xa
Mai này rời xa hãy nhớ anh luôn yêu em
Sớm mai tỉnh dậy sao tôi lạc vào hư không
Đôi tay níu lấy điều gì mà chờ mong
Nắng kéo mây về
Gió kéo đông về
Sợi tơ duyên, đứt đi rồi có nối lại được không
"
Đăng ký
Để đăng ký, Quý khách vui lòng soạn tin MK gửi 1221 (Miễn phí) để lấy mật khẩu và thực hiện đăng nhập